TRỐNG VẮNG
Tình đã đi như mây trời lồng lộng
Riêng nơi này một góc vắng đìu hiu
Tim cô đơn mang thương tích đã nhiều
Đã
trầy xước đau bao nhiêu cơn mộng
Ai thay đổi hay lòng người thay đổi
Tiếc thương chi tình chết tự lâu rồi
Muộn phiền về đau buốt cả vần thơ
Ngơ
ngác trời mơ con tim hờn dỗi...
Hồn tan vỡ vào trùng trùng nỗi nhớ
Đắng cay lòng ta hụt hẫng nhìn ta
Đời
êm đềm đã mãi mãi chia xa
Đêm
hoang lạnh chôn sâu vào dỉ vãng
Nếu có lúc thấy lòng buồn trống vắng
Cũng là lòng đang tìm chốn bình yên
Cố quên đi những cay đắng muộn phiền
Ta tiễn biệt một cuộc tình dối trá...
Hoàng Kim Mimosa
No comments:
Post a Comment